TẠ ƠN CHÚA NHÂN ĐỆ NHẤT CHU NIÊN HỘI THÁNH CÓ NHÀ THỜ

Chúa Nhật Lễ Tạ Ơn 19/11/2017

“Tạ ơn Đức Chúa Trời, vì sự ban cho của Ngài không xiết kể.” (2 Côrinhtô 9.15)
Thấm thoát đã tròn một năm Hội Thánh Hiệp Nhất chúng ta đã có và làm lễ cảm tạ và cung hiến nhà thờ riêng vào năm trước, ngày 20 tháng 11 năm 2016. Chúng ta thật bồi hồi xúc động khi điểm lại một chuỗi dài những phước hạnh của Chúa ban cho Hội Thánh chúng ta để có được nhà thờ này.
– Vào tháng 5/2013, bằng nội lực dâng hiến tài chánh của Hội Thánh, chúng ta mua được một cơ sở thương mại để chuẩn bị cho việc xây một nhà thờ riêng.
– Tháng 3/2016, nhằm mục đích xây sửa cơ sở cũ làm nhà thờ tạm, Hội Thánh lại có một đợt dâng hiến (đặc biệt và dâng góp), được trên $ 100,000 USD.
– Nhưng sau đó, Chúa đã hướng dẫn đến một nhà thờ rao bán, tại số 4143 N. 43rd Avenue, Phoenix, AZ 85031 (là nhà thờ Hội Thánh hiện đang sinh hoạt).
Đến đầu Tháng 8/2016, Hội Thánh chính thức mua được nhà thờ này và trả xong, với số tiền gồm có:
1. Dâng hiến: của tôi – con Chúa trong Hội Thánh & một số thân hữu: # 25%.
2. Cho mượn: của tôi – con Chúa trong Hội Thánh (# 25%) và ngoài Hội Thánh (# 50%).
– Khoản Nợ # 75% sẽ được hoàn trả khi bán được cơ sở tạo mãi cũ. Và, thật chúc tạ Đức Chúa Trời, vào khoảng tháng 10/2017 đã có người mua cơ sở cũ và, vào Chúa Nhật 05/11/2017, Hội Thánh đã chính thức biểu quyết đồng ý bán với giá $ 440,000 USD. Mặc dù tổng số nợ phải trả là $ 478,000 USD, và khoản nợ sẽ vẫn còn thiếu khoảng $ 50,000 USD (điều này sẽ là sự thách thức đức tin của Hội Thánh), nhưng tính ra từ khi mua cơ sở cũ với giá $ 220,000 USD, đến lúc bán lại với tổng giá là $ 515,000 USD (cộng khoản $ 75,000 USD khi bán căn nhà của cơ sở cũ), thì mức lời đã hơn gấp đôi. Nhưng điều phước hạnh chính là Đức Chúa Trời đã dự liệu, hướng dẫn và tiếp trợ để ngày nay Hội Thánh đã có được một nhà thờ riêng để sinh hoạt.

Continue reading

Lễ Tạ ơn 2017 Tại Hiệp Nhất

LỄ TẠ ƠN 19-11-2017 Tại Hội Thánh Hiệp Nhất

Hội Thánh Hiệp Nhất mừng Lễ Tạ Ơn trong kỳ lễ thường tuần ngày Chúa nhựt 19 tháng 11,2017,lúc 10:30  Sáng,tại Thánh đường 4143 N.43 rd Ave PHX  AZ 85031,bằng một chương trình đặc sắc,mang luôn ý nghĩa  chào mừng  một năm sở hữu cơ sở mới. Cô Ngô Thu Thủy hướng dẫn chương trình phần nghi thức,đọc Kinh thánh Thi Thiên số 100 ,hoà chung tiếng hát cùng hội chúng  Thánh Thay Chúa Ba Ngôi.Sau phần cầu nguyện  khai lễ của MS Trần Tấn Hưng là chương trình ca nhạc ,đan xen các tiết mục,do MS Giang Đông điều hợp.Ban Thanh niên  mở đầu, trình diễn liên tục  hùng hồn các Thánh ca :Vì Mọi Điều Ngài Đã Làm ,Thank You Jesus,No Longer Slaves …Ca  đoàn Hội thánh hùng hậu với những tà áo dài sắc màu rực rỡ,che mất ba nam lẻ loi,làm bừng sáng sân khấu trong ca khúc Ơn Giêxu Cao Sâu.Kế tiếp,bé Alisa Ngô vững vàng,dễ thương rót lời ngọt ngào  Tạ Ơn Chúa Suốt Đời,hòa quyện tiếng đàn Tây Ban Câm réo rắt của mẹ Thanh Mỹ.Những lời chứng  cảm tạ Thiên Chúa của những cá nhân sống động,thể hiện sự huyền diệu,che chở,yêu thương  của Đấng Vạn Năng,đáp ứng lời cầu xin chân thành trong niềm tin mạnh mẽ của con cái Chúa :

*Cô vợ trẻ có tật bịnh u nang buồng trứng,được giải phẩu ,nhưng hi vọng có con không cao theo lời bác sĩ.Bằng lời cầu xin,sự cầu nguyện kiên nhẫn của gia đình hai bên,của bạn bè Hội thánh.Điều kỳ diệu đã  đến,đôi bạn trẻ Thiên Ân –Thúy Vy vui mừng khôn xiết,báo tin đã được ân phước ban cho làm cha,làm mẹ.

*Có cuộc sống ổn định gia đình, con cái ngoan hiền,tài năng ,học giỏi ,dưới một mái nhà sở hữu vừa ý ,thuận lợi cho sinh họat âm nhạc của chồng/MSNS Giang Đông/ .Dù trong thời gian ngắn định cư Phoenix. <Hồng Diễm >.

*  Thóat khỏi tai nạn xe cộ,được Chúa bảo vệ,che chở.Có cuộc sống bình an ,vui vẻ,con cái ngoan hiền,trong tình cảm thương yêu,đùm bọc của bạn bè tập thể Hội thánh ,luôn nâng đỡ những bà mẹ đơn thân,chèo chống một mình. <Hồng Ngọc  -Lương Hương >

*Được thuận lợi trong việc bán nhà ở VN để thỏa lòng muốn dâng hiến góp phần mua cơ sở mới .<Quỳnh Hoa >

*Từ một bịnh nhơn mãn tính,sức khỏe suy kiệt ,cô Lợi Bình đã được cứu sống bằng niềm tin Thiên Chúa ;cũng như có được tinh thần kiên nghị vượt qua khủng hoảng bên bờ  vực tan vỡ hạnh phúc gia đình.Đã trở nên  một thành viên tích cực,Đức tin mạnh mẽ,chịu thương chịu khó công việc  chung.

*Hay một cô Ngọc Anh không cam an hưởng tuổi về hưu bên con cháu mà cùng người bạn đời Phạm Hồng Thái hi sinh,dấn thân về ViệtNam tham gia công tác cai nghiện,dẫn dắt những mảnh đời tơi tả tìm lại cuộc sống an bình.Cũng như qua Malaysia,ĐàiLoan,Campuchia…giúp đỡ đồng hương tìm Đức Tin cứu rỗi.

Buổi lễ cũng mang ý nghĩa kỷ niệm một năm ngày Chúa ban cho Hội thánh cơ sở mới.Qua phần diễn đọc của cô Nguyễn Thị Luận bài biên

soạn Tạ Ơn Chúa Nhân Đệ Nhất Chu Niên Hội Thánh Có Nhà Thờ của Ms Trần Quang Tuấn.Chúng ta biết  quá trình có được cơ sở mới để vui mừng giới thiệu năm rồi trong Lễ Cung Hiến  ngày 20 Tháng 11,2016.Toàn thể,dưới sự hướng dẫn của Ms Tuấn đọc lời Tuyên Hứa của Hội thánh đối với Đức Chúa Trời,với Hội thánh và với cộng đồng xã hội.Chương trình tiếp diễn với ban thiếu nhi trình bày Thank You Lord.Thanh Thủy hát Tạ ƠnTôn Vinh bằng chất giọng ngọt ngào,truyền cảm.Ca đoàn nữ trở lại sân khấu bằng  bài hát  Tạ Ơn Cha.Đôi song ca nữ nhịp nhàng,hòa quyện trong Like An Avalanche khép lại chương trình.Ms Tuấn cầu nguyện hoàn tất buổi lễ.

Mọi người vào phòng ăn dùng bửa do tín hữu góp phần.Các món ăn dân tộc phong phú,ngon lành,tự chọn thỏa mãn khâủ vị mỗi người.Là dịp gặp mặt,thăm hỏi,hàn huyên vun bồi,gắn chặt tình cảm thân tình trong đại gia  đình có cha Thiên Thượng.Một buổi sáng bình yên,thanh thản tâm hồn…  ĐD-11/2017

ĐÀO  DUY Tường thuật

 

 

(Photo by Van Lam)

Gương học tập từ nhạc sĩ thiên tài thế kỷ 17

Nhạc sĩ thiên tài người Đức thế kỷ 17 Johann Sebachien Bach (1685-1750) là một người kính sợ Chúa, một đời sống được tái sanh , chịu ảnh hưởng từ phong trào cải chánh của Martin Luther đã viết hơn 300 bản đại hợp xướng (cantatas) , sáng tác cho đàn organ , clavier, và rất nhiều tác phẩm cho khí nhạc, thiết lập “bình quân luật” trong âm nhạc qua các tác phẩm âm nhạc trở thành kinh điển của thể giới (preludes & fugues) .
Được biết ở đầu mỗi bản thảo ông đều ghi tắt 3 ký tự S D G (soli Deo Gloria) nghĩa là duy vinh hiển thuộc về Đức Chúa Trời . Và điều thú vị nữa khi ông bắt đầu công việc thì ghi 2 chữ J J (Jesu Juban) nghĩa là “giúp con Chúa ôi” !
Một đời sống thành công ắt phải có bí quyết. Bí quyết đây rồi các bạn .

MS David Dong

nhạc sĩ Johann Sebachien Bach

Lời chứng Đức tin của một sinh viên tốt nghiệp Chủng viện Thần học Công giáo Hà nội

VÌ KHAO KHÁT ĐI ĐÚNG LỜI CHÚA 1 SINH VIÊN TỐT NGHIỆP CHỦNG VIỆN THẦN HỌC CÔNG GIÁO HÀ NỘI – ĐÃ DŨNG CẢM NỘP ĐƠN XIN RÚT, LÀM LẠI TỪ ĐẦU.

Tôi là (Xin được dấu tên theo yêu cầu), tên thánh đầy đủ theo truyền thống Công Giáo là Gioan……..
Tôi sinh ra trong một gia đình Công Giáo truyền thống lâu đời. Khi đến tuổi nhận thức, tôi biết ông nội tôi là một người rất tin kính Chúa. Ông tôi làm Trùm của giáo họ địa phương tôi trong một thời gian dài. Sau khi ông nội tôi nghỉ, bố tôi lại được bầu lên làm Trùm và liên tiếp làm trong 20 năm.
Từ thuở nhỏ, tôi đã được biết đến Chúa và hằng kêu cầu danh Chúa. Sau khi lớn lên một chút, tôi được Chúa thúc đẩy và có một lòng khao khát yêu mến Chúa, muốn được rao giảng Lời Chúa cho nhiều người. Lúc đó tôi chỉ biết rằng tôi là người tin Chúa chứ không ý thức được tôi là người Công Giáo hay Tin Lành. Vì các khái niệm đó hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Thực ra tôi cũng không hề biết đến sự tồn tại của đạo Tin Lành.
Lòng yêu mến Chúa, muốn hầu việc Chúa đã thôi thúc tôi khao khát sau này có thể trở thành một linh mục để được rao giảng Lời Chúa cho nhiều người.
Học xong cấp 3, tôi liền trình bày ý nguyện của tôi cho linh mục quản nhiệm giáo xứ địa phương và được sự ủng hộ, nâng đỡ về mọi mặt. Sau đó tôi thi và đỗ vào trường đại học Sư phạm khoa Văn (vì điều kiện để được thi vào Chủng viện Công Giáo là phải có một bằng đại học nào đó).
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi tiếp tục được Chúa thúc đẩy bước vào hành trình “ơn gọi”. Tôi bắt đầu “đi tu” dâng mình cho Chúa. Trong hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã được học chương trình “tiền Chủng viện” rồi thi đỗ vào Đại Chủng viện thánh Giuse Hà Nội – tại 40 – Phố Nhà Chung – Hoàn Kiếm – Hà Nội.
Tám năm trời trong Chủng viện (từ 03 – 09 – 2006 đến 31 – 5 – 2014), tôi học cũng khá nhiều môn học, trong đó có Kinh Thánh (nhưng các môn học về Kinh Thánh chỉ là một trong nhiều môn học khác chứ không được đặt làm môn học chính yếu). Ngay những năm đầu của Chủng viện, tôi đã rất hay tranh luận với bạn bè trong lớp về Kinh Thánh và về những điều cốt yếu của Đức tin. Chúa Giêsu chỉ nói rằng ai tin vào Ngài thì sẽ được quyền trở nên con cái Thiên Chúa và được sự sống đời đời (Giăng 1, 12 ; 3, 15 ; 3, 18 ; Công vụ 10, 43 ..v…v…), chứ Chúa không dạy chúng ta tin vào Đức Maria hay bất cứ một danh nào khác ngoài Chúa Giêsu. Vì thế Chúa muốn chúng ta tin vào Chúa và chính niềm tin vào Chúa Giêsu là điểm cốt yếu của Đức tin. Vậy tại sao Giáo Hội Công Giáo lại đặt ra nhiều những tín điều và bắt mọi người phải tin để làm gì? Chẳng lẽ đức tin vào Chúa Giêsu không đủ để cho con người chúng ta được cứu hay sao mà phải đặt thêm nhiều niềm tin khác nữa? Thế rồi những thắc mắc về Kinh Thánh và về điều cốt yếu của Đức tin cứ thôi thúc lòng tôi, khiến tâm trí tôi không thể nào yên. Tôi không thể nào nhắm mắt làm ngơ trước những điều sai lạc với Lời Chúa mà rất nhiều người tín hữu Công Giáo đã làm.
Khi sắp kết thúc năm học đầu tiên của Chủng Viện, lớp tôi được đi hành hương La Vang {thuộc tỉnh Quảng Trị – nơi mà người ta nói Đức Mẹ (bà Mari – mẹ của Chúa Giêsu) đã hiện ra để động viên an ủi người Công Giáo trong thời kỳ người Công Giáo bị nhà Nguyễn bách hại, phải chạy vào rừng trú ẩn}
Khi tôi đến nơi thánh địa La Vang này, tôi thấy hàng ngàn người tín hữu Công Giáo từ khắp nơi trên đất nước Việt Nam, và cả người Việt định cư tại nước ngoài, tất cả đều có mặt nơi chân tượng của Đức Mẹ. Nhưng cái làm cho tôi đau lòng nhất đó là: tôi thấy đoàn người đông đảo đó ai cũng muốn tới gần chân tượng để lấy tay sờ vào chân Đức Mẹ và hôn chân tượng Đức Mẹ với một tấm lòng vô cùng thành kính và trân trọng. Họ cũng thi nhau mua các túi lá gọi là lá La Vang (mà họ đồn nhau mua lá đó về sắc nước uống thì Đức Mẹ sẽ chữa lành mọi bệnh tật).
Tôi kết thúc chuyến đi La Vang trở về mà trong lòng không hề thấy vui như bao người khác. Tôi vô cùng đau lòng khi biết bao người tín hữu đang không hề để ý tới việc học hỏi Lời Chúa và đem ra thực hành, biết bao tín hữu trong lòng không hề biết giáo lý đức tin và Kinh Thánh. Họ chỉ đến La Vang này như một đoàn người mê tín. Họ sùng kính Đức Mẹ một cách quá đáng. Tôi thiết nghĩ: nếu Đức Mẹ còn sống mà thấy đoàn người đông đảo đến hôn chân mình một cách mê mẩn như vậy thì chắc chắn Mẹ sẽ đau lòng lắm, vì xưa kia, trong tiệc cưới Ca Na, mẹ cũng chỉ muốn người ta đến với Chúa Giêsu mà thôi: “Thầy bảo gì các anh hãy làm theo” (Giăng 2, 5). Một người khiêm nhường và đầy ơn phước như Mẹ thì Mẹ chỉ muốn quy hết vinh quang về Chúa mà thôi chứ tuyệt nhiên không bao giờ để người ta tôn vinh mình như vậy.
Từ đó trở đi, tôi luôn luôn buồn bã và chìm trong suy tư về những điều mâu thuân giữa những việc người ta làm với Kinh Thánh. Trong khi Lời Chúa trong Kinh Thánh thì dạy một đằng, nhiều người tín hữu Công Giáo lại làm một nẻo.
Thế rồi Chúa đã thúc đẩy tôi đào sâu vào Lời Chúa hơn nữa. Và qua sự đào sâu Lời Chúa, tôi đã nhận ra có nhiều điều mà Giáo Hội Công Giáo thêm thắt (có chỗ thì bớt xén) làm cho đức tin tinh tuyền thời các sứ đồ bị méo mó, biến dạng.
Một buổi sáng Chúa nhật, tôi đi bộ ở một vài tuyến phố cổ Hà Nội, tôi nhìn thấy nhà thờ Tin Lành, tôi liền bước vào. Lúc đầu tôi thấy mình rất lạc lõng, nhưng rồi định thần lại, tôi quyết định bước vào dự buổi nhóm hôm đó. Lời Chúa đã đánh động tôi : “Ta là đường đi, chân lý và sự sống. Chẳng bởi Ta thì không ai được đến với Cha. (Gi 14,6).
Chính Lời Chúa đã làm cho tâm hồn tôi được an ủi và thúc đẩy. Tôi không còn băn khoăn lo lắng về những thắc mắc của tôi nữa. Tôi biết chắc rằng chỉ đến với Chúa, chỉ có tôn thờ một mình Thiên Chúa mà thôi, chúng ta sẽ có đầy đủ năng quyền. Chúng ta không phải chạy vạy vị thánh nọi vị thánh kia để van lơn xin xỏ nữa. Vì chỉ có một mình Thiên Chúa mới có quyền ban cho chúng ta mọi ơn lành. Chúng ta chỉ tin một mình Chúa Giêsu là trung gian duy nhất giữa Thiên Chúa và con người. Chỉ có một Chúa Thánh Linh đang ngày đêm cầu nguyện cho chúng ta trước tòa Thiên Chúa. Chúng ta cũng cần người khác cầu thay cho chúng ta, nhưng chúng ta không thể nào bị lệ thuộc quá đáng vào điều đó.
Và cũng từ khi Lời Chúa đánh động tôi, tôi luôn hăng say làm chứng về ơn lành của Chúa (chứ không phải ơn lành của các vị thánh) ban cho con người. Và chúng ta hãy đến với Chúa một cách trực tiếp. Hỡi những ai đang mang gánh nặng nề , hãy đến với Ta, Ta sẽ nâng đỡ ủi an (x Mathiơ 11, 28)
Khi học được một nửa quá trình (nghĩa là học xong năm thứ 4), tôi đã rất khao khát chuyển sang Tin Lành để được hầu việc Chúa. Tôi đã học giáo lý căn bản để chuẩn bị làm phép Báptem, nhưng bố mẹ và anh chị em tôi biết được điều này thì thúc giục tôi trở về, đến nỗi bố mẹ tôi đau buồn mà ốm đau. Tôi đã phải trải qua những cuộc đấu tranh nội tâm rất mãnh liệt và tôi đã miễn cưỡng trở về Chủng viện học tiếp cho bố mẹ tôi vui lòng. Tôi rất đau khổ khi sự khao khát trong lòng tôi không được thực hiện. Khi trở về Chủng viện để học tiếp những năm còn lại, nhiều khi tôi muốn quên đi tất cả, và tôi tự nhủ lòng mình: chắc đây là ý Chúa muốn. Chúa không muốn mình ra khỏi đạo Công Giáo. Và tôi cũng tự an ủi lòng mình: nếu tôi trở thành linh mục, tôi sẽ cố gắng trở nên một linh mục tốt, luôn chú trọng tới Lời Chúa. Và tôi sẽ là một linh mục đầu tiên mời một mục sư Tin Lành về giảng Lời Chúa cho giáo dân nơi tôi quản nhiệm.
Mặc dù tôi luôn tự nhủ như thế, nhưng lòng khao khát chuyển sang Tin Lành của tôi vẫn mãi mãi vương vấn trong lòng và nó làm cho tôi không thể yên tâm.
Vào đúng ngày cuối cùng của khóa học, ngày 31 – 5 – 2014, tôi đã gửi đơn lên Đức cha giám đốc chủng viện của tôi (Laurensô Chu Văn Minh) để xin rút khỏi chủng sinh của giáo phận Hà Nội, rút khỏi danh sách ứng sinh linh mục (danh sách những người chuẩn bị được phong chức Phó tế và chức linh mục). Điều này gây sốc cho không những gia đình bố mẹ tôi, nhưng còn gây một cú sốc cho cả Giáo phận Hà Nội, cho hội thánh địa phương của tôi vì họ đang rất hy vọng vào tôi sẽ trở thành linh mục. Chỉ 2 tiếng đồng hồ sau khi tôi gửi đơn xin rút khỏi ứng sinh linh mục, tin tức đã loan ra khắp nơi. Những người quen biết tôi ở mọi nơi, mọi giáo xứ nơi tôi đã từng đến thực tập mục vụ trong 8 kỳ hè, và đặc biệt là bố mẹ, gia đình tôi, đã liên tiếp điện thoại và nhắn tin cho tôi. Sức ép đè nặng trên tôi rất nặng nề. Thế nhưng tôi quyết định vẫn trở về nhà để đối diện với bố mẹ gia đình tôi, đối diện với hội thánh địa phương của tôi. Suốt gần nửa tháng ở nhà (từ ngày 01 – 6 đến ngày 14 – 6 – 2014), tôi đã phải đứng trước biết bao cuộc chất vấn của mọi người trong gia đình. Nhìn khuôn mặt buồn rầu đau đớn của bố mẹ tôi, tôi cảm thấy vô cùng đau lòng. Chiều ngày 14 – 6 – 2014), tôi đã cất bước ra đi và đến Hội thánh Tin Lành Hà Nội xin tá túc ít ngày. Tôi bước chân ra khỏi nhà với tâm trạng vô cùng buồn thảm. Nhưng tôi vẫn cứ bước đi. Tôi đi mà cũng chẳng biết mình đi đâu. Mọi sự tôi chỉ biết cậy nhờ lòng Chúa xót thương, phó thác mọi sự nơi Ngài.
Giờ đây, lòng tôi chỉ khao khát được học hỏi Lời Chúa trong Kinh Thánh, chỉ mong được hiểu biết Lời của Ngài để có một mối tương giao mật thiết với Ngài, để có thể được Chúa kêu gọi vào hầu việc Ngài một cách trọn vẹn.
Khi được biết về trường thần học online này, tôi thực sự rất muốn được nhà trường chấp nhận cho tôi vào học. Tôi ước ao được hiểu biết sâu hơn về Chúa và cũng muốn được chia sẻ niềm vui mừng được biết Chúa này ra cho nhiều người trên đất nước chúng tôi.
Vì thế tôi xin mọi người hãy vì lòng yêu mến Chúa mà cầu nguyện cho tôi để tôi có thể vượt qua mọi khó khăn, luôn an tâm và vững lòng bước đi theo Chúa.
Lạy Chúa! xin thương xót và nghe lời con thành kính cầu nguyện trong danh Chúa Cứu Thế Giêsu. Amen !

sưu tầm

Những vấn nạn đều có lý do

Sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001 tại Mỹ, con gái của một vị giảng thuyết nổi tiếng được mời trả lời phỏng vấn trên truyền hình và người hướng dẫn chương trình đã hỏi cô ta như sau:
Tại sao Thiên Chúa lại có thể để xảy ra một thảm họa khủng khiếp như vây ?
Câu trả lời của thiếu nữ này thật là thâm thúy.“Tôi nghĩ là Thiên Chúa rất buồn vì điều đó, ít nhất là Ngài cũng buồn bằng chúng ta. Từ bao năm nay, chúng ta đã yêu cầu Ngài đi ra khỏi trường học, khỏi chính phủ và khỏi đời sống của chúng ta. Ngài là người ‘quân tử’ nên đã lẳng lặng rút lui.

Làm sao chúng ta có thể mong Chúa ban ơn lành và che chở chúng ta khi chúng ta đã khẩn thiết xin Ngài để mặc chúng ta một mình ?

Về những biến cố mới xảy ra như tấn công khủng bố, bắn giết trong trường học, chiến tranh …, tôi nghĩ rằng mọi sự đã bắt đầu với Madeleine Murray O’Hare, khi bà ấy than phiền là không nên đọc kinh trong trường học nữa. Và chúng ta đã đồng ý.

Rồi lại một người khác lại có ý kiến là chúng ta không nên đọc Kinh Thánh nơi trường học, cũng chính quyển Kinh Thánh trong đó dạy chúng ta: ‘Chớ giết người, chớ trộm cắp, yêu thương tha nhân như chính bản thân mình, v.v.’, và chúng ta cũng đã đồng ý.

Sau đó bác sĩ Benjamin Spock lại nói là chúng ta không được đánh con cái mình khi chúng làm gì xấu, vì chúng ta có thể làm sai lệch nhân cách bé nhỏ của chúng và làm cho chúng không biết tự quý trọng bản thân mình nữa. Thế rồi con trai của chính vị bác sĩ ấy khốn thay đã tự tử. Người ta bảo rằng một chuyên viên chắc chắn phải biết mình nói gì, còn ông ấy nói với chúng ta điều mà chính thực tế gia đình ông ấy thất bại , và chúng ta cũng đồng ý luôn.

Bây giờ chúng ta lại tự hỏi là tại sao con chúng ta không có lương tâm, tại sao chúng không phân biệt được thiện ác, và tại sao chúng ta có thể nhẫn tâm giết chết một thai nhi, một người thân hay chính mình.

Có thế sau khi suy nghĩ chín chắn, chúng ta đi đến kết luận: chúng ta gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy.

Thật kỳ lạ là con người có thể vứt bỏ Chúa một cách dễ dàng rồi sau đó lại tự hỏi tại sao thế giới biến thành địa ngục.

Thật kỳ lạ là chúng ta lại có thể tin những gì báo chí nói mà lại nghi ngờ những gì Kinh Thánh nói.

Thật kỳ lạ là chúng ta gửi cho nhau những chuyện vui cười qua email và chúng được truyền đi tiếp như lửa rơm, nhưng khi gửi những thông điệp về Thiên Chúa thì chúng ta lại đắn đo suy nghĩ trước khi gửi đi tiếp.

Thật kỳ lạ là khi bạn gửi đi thông điệp này, có thể bạn không gửi đi cho nhiều người lắm trong danh sách của bạn, vì bạn không biết họ có tin Chúa không hoặc họ sẽ nghĩ gì vể bạn.

Thật kì lạ khi chúng ta lại lo sợ người đời nghĩ sao về chúng ta hơn là những gì Thiên Chúa nghĩ về chúng ta.

Hãy chia sẻ thông điệp này nếu bạn nghĩ nó đáng được gửi đi. Nếu không, bạn cứ vứt nó đi, cũng chẳng ai biết đâu.

Nhưng nếu bạn cắt đứt chuỗi suy nghĩ này, thì đừng than phiền về tình trạng tồi tệ của thế giới chúng ta đang sống nhé!

(Sưu tầm)